Nên Dựa Vào Đâu Để Vững Tâm Và Có Động Lực Tinh Tấn Tu Hành?
VẤN: Con là một Phật tử thực tập giáo pháp được ba năm, nhưng dần dần con cảm thấy mệt mỏi. Lúc ban đầu khi biết đến với Phật pháp, con rất tín tâm, mong sẽ là bến đỗ bình yên cho mình để tu hành. Tuy nhiên, sau một thời gian, những gì con tin tưởng, nhất là ở những bạn đạo và những vị thầy con kính tin đều không như con nghĩ tưởng vì giữa lời nói và việc làm không hề đúng. Có vị giảng pháp rất hay, thu hút rất nhiều Phật tử, toàn những lời yêu thương khuyên nhủ nhưng việc họ làm thì hoàn toàn khác, lời nói và hành động là không giống nhau. Con biết là tùy nghiệp của từng người và mình phải tự cố gắng tu cho chính mình nhưng niềm tin, động lực tu hành con ngày ngày giảm sút. Con không hề muốn như vậy nhưng không biết mình nên phải làm gì để vững mạnh tâm lên. Con chỉ biết ngày ngày niệm Phật sám hối dù không thường xuyên như xưa. Xin sư hướng dẫn con nên dựa vào đâu để tiếp tục con đường giải thoát. Xin cảm ơn Sư.
ĐÁP
Trong Thiền môn không thiếu thầy hay bạn giỏi, học đạo mà không có thầy thì khó phát triển. Thầy là kim chỉ
nam đưa ta đến bờ đến bến. Thầy là suối nguồn trí tuệ đưa ta đến giải thoát theo giáo lý Phật đà.
Nói về bạn thì bạn là người hỗ trợ cho ta trong quá trình tu hành, nhắc nhở ta trong lúc ta thối chuyển, dìu giúp ta đi lúc ta yếu chân mòn mỏi, chia sẻ ta về những điều ta chưa biết. Dân gian có câu: “Ăn cơm có canh, tu hành có bạn”. Khi quy y Tam Bảo, có thầy Bổn sư, chính là vị ban cho con pháp danh, vị đó là kim chỉ nam, là người thầy đưa đường dẫn lối. Thầy Bổn sư mới là người chỉ đường thẳng lối đưa bạn đến nơi “bảo sở”.
Quá trình học đạo với Bổn sư, Phật tử có thể lựa chọn:
- Một là do Bổn sư còn khiếm khuyết, bạn được phép xin thầy cho đi học Phật pháp với vị Giáo thọ sư khác theo đúng thời gian quy định.
- Hai là vị Bổn sư viên tịch, bạn có thể đến cầu pháp học đạo với vị sư khác, nhưng không tiếp tục xin pháp danh hay xin quy y Tam Bảo nữa, vì bạn đã có thầy rồi.
Về Lý, thì mỗi người mới chính là thầy Bổn sư của mình, vì “bổn” dịch nghĩa là “vốn”, “sư” dịch nghĩa là “Thầy”; ta mới chính là Thầy của ta, thế nên gọi là Bổn sư. Niệm danh hiệu “Nam Mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật” tức là niệm chính mình.
Cuối cùng, người học đạo không nên nhìn bên ngoài của người khác, dù đó là Bổn sư của mình. Bạn phải có một niềm tin thật vững vàng, cho đến khi gặp sự cố thì niềm tin không lui sụt! Nên gởi niềm tin vào chính mình. Chúc Phật tử tinh tiến và thành công trên đường đời.
