Nhớ Bóng Người Xưa
Chuyện ngày xưa, Đức Mẫu Trầu khai sáng,
Mở con đường hoằng Pháp độ nhân sanh,
Dẫn chúng con đi trên nẻo đường lành,
Ơn truyền Đạo, muôn đời xin ghi nhớ.
Quan Âm xưa, mãi khắc ghi muôn thuở,
Vững Đạo tâm nương theo Phật tu hiền,
Nguyện một lòng hành pháp thật tinh chuyên,
Để xứng đáng là Non Bồng hiếu tử.
Người tiếp nối là Sư Bà trưởng tử,
Chí tu hành và Đạo hạnh uyên thâm,
Những vần thơ như trăng sáng soi tâm,
Và dạy chúng biết nương về Tam Bảo.
Người luôn luôn sống vẹn tròn với Đạo,
Giữa dòng đời vốn đầy dẫy thị phi,
Rồi ung dung tự tại bước ra đi,
Về cõi Phật, sống miên trường vĩnh cửu.
Khuyên chúng con Đạo tâm nên gắng giữ,
Luôn bền lòng với chí nguyện sắt son,
Nay chúng con xin dâng hết tâm hồn,
Nương về Đạo chuyên tu tâm dưỡng tánh.
Tháng Chạp về, cõi lòng con thêm chạnh,
Lòng hướng về nơi chốn Tổ thân thương,
Nguyện một lòng luôn giữ vững Đạo trường,
Hầu đền đáp công ơn Người truyền Đạo.
GIỮ ĐẠO
NHỚ BÓNG NGƯỜI XƯA
Tháng Chạp về, lòng dâng bao thương nhớ,
Bóng người xưa khuất dạng cuối trời xa,
83 năm thị hiện chốn Ta Bà,
Quan Âm xưa, mãi khắc ghi muôn thuở.
Năm năm qua, dư âm còn đọng lại,
Ngày Người đi, man mác một nỗi buồn,
Trời Quan Âm như nhỏ lệ mưa tuôn,
Tiễn đưa Người về Linh Sơn chốn Tổ.
Năm năm qua, vẫn mãi còn ghi nhớ,
Quan Âm buồn trĩu nặng mối sầu vương,
Người ra đi, đi về cõi Tây Phương,
Mái chùa xưa trầm mình trong yên ắng.
Tháng Chạp về, nhớ đến Người xa vắng,
Nén tâm hương quyện tỏa cuối trời xa,
Người đi về nơi cõi Phật Di Đà,
Ngày Huý Nhật, viết lên lời tưởng nhớ.
Phật tử Diệu Tấn
Thành kính tưởng niệm nhân Huý Kỵ lần thứ III
Sư Bà Huệ Giác, viện chủ Tổ Đình Quan Âm Tu Viện




















