Pháp Ngữ Hòa Thượng Thiện Phước
Tôn sư dạy:
1. Tại sao người phải tu? Tu để giảm bớt ác đến không còn nghiệp ác ở thề gian, mọi người, muôn loài dám đến gần ta mà không sợ những ác cảm xuất phát từ sự cố chấp mê lầm của mình - Đây là cơ sở tu hành tiến lần đến giải thoát thế gian và giải thoát sanh tử luân hồi trong tam giới.
2. Con người nhơn lai là ai? Từ nhơn duyên mà đến, hết nhơn duyên mà đi. Đạt đến lý vô sanh thì không có đến có đi, tự tại vô ngại, mới có khả năng cứu người, cứu chúng sanh.
3. Lý sự pháp nghi Tịnh độ? Tịnh độ là thế giới an tịnh, thế giới nào an tịnh đó là Tịnh độ. Tịnh độ cũng tức là Cực lạc, Cực lạc có vui không khổ, không còn luân hồi. Muốn sanh về Tịnh độ phải Niệm Phật, niệm danh
hiệu Phật A Di Đà, đạt đến chánh niệm niệm Phật. Về lý niệm Phật thì tâm giữ chánh niệm là niệm Phật. Về sự thì niệm quán chiếu danh hiệu Phật A Di Đà, hình bóng Phật, Bồ tát, xoay trở tư tưởng của mình hướng về Phật Bồ tát, phát tâm quy mạng về với Phật A Di Đà, trọn đời không thối chuyển đạo tâm.
4. Tịnh độ hữu ích chi? Tu pháp môn niệm Phật Tịnh độ dễ tu dễ chứng, tu pháp môn niệm Phật Tịnh độ là hữu tông nhưng hiệu quả cao. Niệm danh hiệu Phật A Di Đà giúp chúng sanh từ chỗ bớt khổ đến hết khổ được vui, lâm chung vãng sanh Tây phương Cực lạc vào nội viện triều kiến Phật A Di Đà. Giải thoát nẻo sanh tử luân hồi. Có câu: “Cửu giới chúng sanh rời xa pháp môn này khó thành Phật quả, thập phương chư Phật rời pháp môn này không thể cứu độ chúng sanh”.
5. Luận duyên khởi luật sanh?... Duyên khởi là giáo pháp Nhơn duyên của Phật dạy, Nhơn duyên nói đủ là Nhơn duyên Quả, nó có sẵn trong cuộc đời nhưng vì chúng ta bị vô minh che án, khuất lối mờ nên ta không thấy, cái ta không thấy, mà Phật thấy và chỉ dạy cho ta, gọi đó là chơn lý. Nhơn duyên là quá trình hình thành vũ trụ và nhân sanh, cái này có cái kia có, cái này không cái kia không. Từ đó ta biết có sanh ắt có tử, có sanh ắt có diệt, có tồn tại và có hủy diệt theo quy luật thành, trú, hoại, không. Quá trình duyên khởi, cái này có thì cái kia có, cái này không thì cái kia cũng không, tất cả vũ trụ, nhân sanh chỉ là giả danh, bị đặt cho một tên để đối lập, ví
như nói đến ngày thì có nói đến đêm, có sanh ắt có nói đến tử, có mưa thì nói có nắng..., vạn hữu không thật có.
6. Luận thập nhị nhân duyên? Vô minh duyên hành, hành duyên thức, thức duyên danh sắc, danh sắc duyên lục nhập, lục nhập duyên xúc, xúc duyên thọ, thọ duyên ái, ái duyên thủ, thủ duyên hữu, hữu duyên sanh. Với vụ trụ thì có thành trú hoại không, với con người thì có sanh lão bệnh tử. Sự sanh diệt tùy nhơn duyên và luôn đi theo dòng chảy sanh tử luân hồi.
