Pháp ngữ của Đức Sư Ông thượng Bửu hạ Đức.
- Mẫu Trầu là người có khả năng kế thừa hoằng truyền tại miền Đông, Pháp môn Niệm Phật sẽ được tỏa rạng là do Mẫu Trầu, từ đó về sau tiếp tục kế thế, đừng để mất mát pháp môn cực tắc của chư Phật.
- Sau khi tôi viên tịch, các ngươi phải giao mọi việc cho Mẫu Trầu lo liệu, trà tỳ hoả táng nhục thân, đừng nuối tiếc tấm thân cằn cỗi đã trải qua 95 năm này, mà cố gắng thực hành những lời dạy của tôi cho đúng đắn. Các người phải về miền Đông nương với Mẫu Trầu mà học đạo thì thành tựu đạo nghiệp.
- Người tu không nên lập dị, không nên tranh chấp hình thức làm sai lạc chính pháp của Đức Phật Thích Ca.
- Đừng dùng âm thinh sắc tướng quá nhiều mà cầu đạo, nó chỉ giúp ích cho người tu ở giai đoạn đầu, ác tâm không phải là cứu cánh.
- Người xuất gia, tại gia đều được nên đạo như nhau, nhưng phải có lòng chơn thật, mới đúng là Sa môn Thích tử. Không nên mượn Đạo tạo Đời, không tu hành bao nhiêu, chỉ mượn học vị che mắt thiên hạ, không xứng đáng làm người.
- Người tu trưởng thành đạo nghiệp, tức là đắc đạo, chỉ khi nào có được ở nơi người có lòng trung tín, hiếu đạo không bỏ pháp môn.
- Đừng tự ty mặc cảm, kiếp sống ở hạ nguơn tu không đắc đạo, phải gắng chí lập công bồi đức để làm gương mẫu cho đời. - Bùa, ngải, bốc phệ, tiên tri, bói toán, xủ quẻ, đồng bóng, học đòi làm chính trị, coi thiên văn, địa lý không phải là con nhà đạo Phật, đời đời như vậy. - Nói ít mà làm nhiều việc thiện, chắc chắn sẽ nên đạo.
- Làm các việc từ thiện xã hội là phương tiện độ tha của người tu Phật, theo chiều hướng pháp môn Tịnh độ.
- Các ông muốn tu theo pháp hạnh Khất sĩ của ba đời chư Phật, phải học chơn lý đại đồng, cầu học đạo với Ngài Minh Đăng Quang, muốn tu pháp môn niệm Phật thì cầu học đạo với Mẫu Trầu. Ni trưởng Thích Nữ Huệ Giác là Trưởng tử của Mẫu Trầu, người chịu trách nhiệm giáo hoá trong Liên Tông Tịnh Độ Non Bồng. Khi đến viếng Đức Sư ông thượng BỬU hạ ĐỨC. Đức Sư ông dạy: “Đạo không có chánh tà, còn suy niệm chánh tà là còn sở chấp, mê lầm phiền não, không có lối thoát, ý chí không phân minh. Người tu như thế, còn nhơn ngã bỉ thử nặng nề như núi Tu Di, tức là người không có trí huệ thì làm gì biết được đây là chánh, kia là tà, đây là tà kia là chánh mà biện minh...”
