Phẩm Khuyến Tu
THẦY GỞI CHO CON
Gió bạt trăng lờ tả bức tâm thơ
Ít câu nhắn nhủ Thầy Sư nghe đủ nỗi lòng
Buồn vì nỗi Mẹ vẫn vơ mây gió
Tiếc cho Sư với Thầy chẳng chịu khó công phu.
Sáu chữ Di Đà luống những mờ lu
Khiến cho Mẹ làm ngu muôn thuở.
Gẫm Thầy với sư chẳng hay chẳng dỡ
Mẹ buồn vì thuở ra đi
Lòng mong mỏi A Di Lục Tự
Tiếc cho Thầy với Sư do dự nan lường.
Thầy ơi! Mẹ buồn vì nổi chim chiều bạc gió
Sư ôi đứa nghèo đứa ngó đứa đi
Đêm năm canh Mẹ luống những lâm ly dạ ngọc
Ánh trăng rằm Mẹ khóc với Mâu Ni.
Chốn Non Bồng đạm bạc A Di.
Thầy ơi! Mẹ thương ai mà lỡ ngó lỡ đi
Sư ôi bận lòng vì nổi bát điều y
Sư buồn vì ai mà ngao ngán cung ly
Thầy ơi! quân tử lỡ thời trượng phu lỡ mặt
Chốn đài cung thắt ngặt cũng thỉ than.
Buồn vì nỗi Sư với Thầy làm ngặt
Chê Mẹ nghèo Mẹ nhắc không nghe
Chốn Đông phương lỡ lại đóng bè lỡ lại trăm ghe
Mẹ mê Thầy với Sư nên không dè không dặt
Mẹ tin rằng phước báo vô biên
Mẹ tin rằng tình Sư Thầy kết chặt đồng tâm.
Rừng bửu lâm thiên thu Tây vức
Nghĩ tình đời năm nay là năm tuất
Thương Thầy Sư tả bức tâm thơ
Đêm canh khuya nước lặng như tờ
Mẹ kêu gọi Thầy Sư giờ nầy sao không thức
Mẹ nghèo bởi giữ đức tu nhân.
Tiếc Thầy với Sư hay làm bộ sân si với Mẹ
Thiệt nỗi lòng Thầy cùng Sư có lưu luyến với Mẹ cùng không
Nước trong vì bởi lóng phèn già
Mẹ có phải Ma cũng là Thầy
Khuyên Thầy với Sư chớ khá nhún trề
Ai chê Mẹ, Mẹ liền không giận
Thương Thầy với Sư lận đận lao đao.
Mẹ lập vườn Mẹ chẳng có trồng cau
Tình Mẫu Tử trước sau cũng là một
Tình Thầy con hốt đại của rơi
Đêm năm canh Mẹ nguyện cùng trời
Mẹ thương Thầy với Sư khó nổi cạn lời
Dây tơ hồng Nguyệt Lão se lơi
Nếu mai với rủi nhơn tình ly biệt
Chốn Non Bồng Thầy cũng đãi yến Thầy Sư.
Tình Mẫu Tử Thầy vô tư lự
Nghĩa Mẹ con Thầy chẳng có đứa dư
Bức tâm thơ Thầy tạm chúc Thầy với Sư
Thầy thời tát cạn biển đông,
Lục Ông toan lường biển bắc
Cải lão huờn đồng Thầy hết ưu tư.
Biết bao thuở Thầy với Sư vắng lặng
Để rồi gió mùa xuân thẳng bước tu trì
Ngọc Ma Ni vô giá bửu
Tiếc cho Thầy với Sư đường cũ không quên
Nẻo tây Phương Cực Lạc đề tên
Thầy mong mỏi thánh tăng trổi bước.
Bấy lâu nay Thầy với Sư toan từ khước
Nghĩ rằng khó nổi ưng dì phước trăm năm
Bức tâm thơ vắn tắt đôi hàng
Thầy thời tát cạn biển đông
Lục Ông toan lường biển bắc.
Chúc Thầy với Sư lo bề tu tắt
Để khỏi cơn nắng gắt đường xa
Năm Tuất nầy chó chẳng sủa mà chó la
Mẹ thương Thầy với Sư xuống thế mà làm Ma
Đêm năm canh Thầy lụy đổ châu sa
Buồn vì nỗi đạo Thích Ca tới thời suy sụp
Biết lấy ai nâng đỡ chiếc Y vàng.
Năm nay Mẹ kén rể rõ ràng
Thứ đui với điếc, ngọng với câm là chơn thật
Sống như kẻ chết rồi mới nghĩa thật chơn
Khuyên Thầy Sư Bát Nhã ráng đờn
Thuở thượng lai mới biết đờn nào Bát Nhã
Mẹ nhớ Thầy Sư khó tả đôi hàng
Lục Ông nhắm mắt ừ càng
Rủi bị cua kình nó kẹp
Mẹ đây lòng khôn rộng hẹp
Miễn làm sao thành tựu Thánh Tăng.
Thầy ỷ đích tôn xài lớn
Sư nghĩ mình trưởng tử bán nhà thờ
Khiến Lục Ông Thân tâm ngẩn ngơ
Thầy tự đắc ấn vàng tao giữ
Sư nghĩ rằng mình có chúc ngôn
Ruộng bảy dây không bến không bờ
Sư nói rằng hương quả nhà thờ về tao hết
Hai ông đua nhau xài tết
Đâu nghĩ rằng hết vốn Thầy Cha
Chốn Tây Phương náo động Thích Ca
Nơi bửu điện như Lai truyền lịnh
Tám bộ chư thiên xuống thế cấp kỳ
Kẻ tát nước người đắp bờ giữ ruộng
Để Thầy Sư khỏi ướt áo ướt y
Bức tâm thơ Mẹ nhắn cố tri
Cho Thầy Sư biết tường chơn lý
Gió mùa thu ướt áo khó đi
Mẹ thừa nhận Thầy với Sư là tri kỷ
Tình Thầy con ta gát để lại một bên
Tình Mẫu tử hẹn nơi Tây vức
Khuyên Thầy với Sư năm Tuất ráng tu
Mẹ phàm phu Mẹ cũng ráng tu
Mẹ thời tát cạn Biển đông
Lục Ông toan lường biển bắc
Thương Thầy với Sư Mẹ vẻ đường đi tắt
Bức tâm thơ mấy lời vắn tắt
Đến với Sư thầy viển dậm tha phương
Tuyết bủa sương rơi tình tương vô tận
Thầy giận con bao nở giận lòng
Mẹ thương Thầy Sư Mẹ chẳng chịu lấy chồng
Chờ lục Ông đắc đạo thành công
Thầy mới trở về quê kiểng
Thôi vài lới thăm viếng
Mẹ chúc cho Thầy với Sư lưu luyến đạo mầu
Cầu nguyện cho Thầy với Sư tinh tấn tu trì
Thầy mong mỏi Thánh Tăng bản ngọc
Lòng mong đợi Sư với Thầy ham tu ham học
Đêm canh khuya Thầy trằn trọc đợi chờ
Biết bao giờ có Thánh Tăng trổ mặt
Lời tâm huyết thơ đề khoan nhặt
Chúc cho Thầy Sư bí yếu cái tâm
Tâm ôi tao với mầy ai mê ai giác
Tâm ôi tao với mầy ai đẹp hơn ai
Có con trâu lại có cái cày
Tâm ôi tao với mầy ai đẹp hơn ai
Bức tâm thơ mấy lời châu ngọc
Nhắn cùng ông Đại giác Kim Tiên
Hai chữ Nam Mô miệng thiệt liền liền
Còn bầu tâm nội nó thời nhơ bẩn
Nghĩ mình mang bát mà lại giận dai
Thậm chí kẻ mang y mà lại sắm hài
Hết dày dép thì tới hia hài áo mão
Sư với Thầy đua nhau hai chữ làm giàu
Lời Thầy nói như hàng rào thưa trước ngỏ
Trời sanh trâu ắt là sanh cỏ
Sư với Thầy chẳng ưa mỏ ưa chuông
Sư với Thầy chẳng chịu vô khuôn
Mà muốn bắt cái tuồng tống mỷ linh tài sắc
Năm canh Tuất mùa hè nắng gắt
Thầy thương Thầy với Sư vắn tắt đôi hàng.
Thầy của con
Ngày 19 tháng 2 năm Canh Tuất, 1970.
