Khai khóa tu học Bát Quan Trai tại Chùa Phước Ân, Tân Trụ, Long An
Hôm nay ngày 22/02/2019 nhằm ngày 18/01/ Kỷ Hợi, Hoà Thượng đạo hiệu Thích Từ Thiện, Uỷ Viên BTS GHPGVN Tỉnh Long An, Trưởng BTS GHPGVN huyện Tân Trụ, trụ trì chùa Phước Ân, chùa Phước Đức đã cung thỉnh Trưởng Lão Hoà Thượng thượng Giác hạ Quang, Uỷ Viên Hội Đồng Trị sự GHPGVN, UV thường trực Ban Tăng Sự Trung ương GHPGVN, Thường trực môn phong Liên Tông Tịnh Độ Non Bồng quang lâm về tại trú xứ chùa Phước Ân, huyện Tân Trụ, tỉnh Long An khai khoá giảng đầu năm đạo tràng tu học Bát Quan Trai giới.
Trước khi bắt đầu thời pháp thoại, ĐĐ. Tiến Sĩ Thích Minh Anh cùng đạo tràng tu học dâng lời khánh thọ Hoà Thượng Pháp Sư và tách bạch thỉnh Hoà Thượng bố thí pháp.
Trong thời Pháp Thoại, Hoà Thượng Pháp sư chúc nguyện Hoà Thượng trụ trì đạo thể Khương an, chúng sanh dễ độ, đạo tràng tu học ngày càng hưng thịnh và thành tựu các hoạt động Phật sự tại Huyện nhà trong năm 2019, cũng như chúc Quý Ưu Bà Tắc - Ưu Bà Di tu học ngày càng tinh tấn và có kết quả, Phước trí nhị nghiêm.
Với chủ đề “ Nan Hành Đạo - Dị Hành Đạo”, Hoà Thượng Pháp Sư chỉ dạy tận tình các pháp tu để hàng Phật tử dễ đạt được các trạng thái tâm an tịnh, thăng tiến con đường Tâm Linh.
Dị hành đạo: Tịnh Độ là pháp dễ tu dễ chứng, song cũng là môn khó nói khó tin. Cho nên khi còn tại thế, Đức Thích Ca Từ Phụ vì hàng đệ tử nói Kinh A Di Đà đã dự biết chúng sanh đời mạt pháp khó sanh lòng tin tưởng, mới dẫn lời thành thật của sáu phương chư Phật để phá mối nghi và phát khởi tín tâm cho người sau. Lúc thuyết kinh gần xong, nhân nói đến chư Phật khen ngợi mình, Đức Bổn Sư lại bảo: 'Nên biết ta ở nơi đời ác năm trược làm việc khó nầy đắc quả Vô Thượng Bồ Đề vì tất cả thế gian nói pháp khó tin đây, thật là một điều rất khó!' Ấy đều là những lời tha thiết cặn kẽ, dặn dò để khuyên người tin tưởng vậy. Và Đấng Thế Tôn đã rủ lòng đại bi, cứu đời trong kiếp mạt, khi kim khẩu nói ra một câu một kệ, hàng nhơn phi nhơn đều tín thọ phụng hành, nhưng riêng về thuyết Tịnh Độ, thế gian có xen lẫn lòng nghi, là tại sao? Bởi giáo môn Tịnh Độ cực rộng lớn, mà pháp tu Tịnh Độ lại quá giản dị, hai điểm ấy dường như cách biệt, khiến cho người nghe khó nén lòng nghi. Nói rộng lớn, là môn nầy thâu nhiếp tất cả căn cơ: trên từ bậc Đẳng Giác Bồ Tát, vị Nhứt Sanh Bổ Xứ đều cầu về Tịnh Độ, dưới cho đến hàng ngu phu ngu phụ, kẻ tạo ngũ nghịch, thập ác, nếu quyết tâm tín hướng đều được vãng sanh. Nói giản dị, là người tu không phải quá gian nan lao khổ, không trải qua cảnh giới sai biệt mê lầm, chỉ trì niệm sáu chữ hồng danh, mà được thoát Ta Bà, được sanh Cực Lạc, được bất thối chuyển, cho đến khi thành Phật mới thôi. Bởi có sự rộng lớn mà lại giản dị như thế nên dù cho người trí cũng sanh mối nghi ngờ. Nếu ông nhận thức rõ được điểm nầy, tất sẽ biết lời khen của ngài Vĩnh Minh rất có ý thâm, mà không phải là quá đáng.
(Trích Tịnh Độ Hoặc Vấn - Thiền Sư Thiên Như Duy Tắc - Việt Dịch: HT. Thích Thiền Tâm)
(Pháp môn tịnh độ trùm khắp ba hạng người: Hạng thượng căn: Nghiệp dứt tình không
Hạng trung căn: nghe hiểu giáo pháp Phật giáo, tu học tin tấn.
Hạng hạ căn: Bình thường làm nhiều nghiệp xấu, không biết Phật pháp, về sau gần phút lâm chung nghe người khai thị, phát Tâm tin sâu Tam Bảo, niệm Phật được đới nghiệp vãnh sanh.)
Trước khi kết thúc pháp thoại, Hoà Thượng đọc bài kệ tặng chúng hội đạo tràng Với nhan đề:
“Cái đẹp của người tu”, đây là bài kệ giảng giữa đại chúng tại tịnh xá Thắng Liên Hoa, sau buổi đi trì bình khất thực và chư Tăng ghé sang tịnh xá viếng Đức Tôn sư. Lúc bấy giờ Tôn sư rất hoan hỷ mà xuất ngôn, khuyên đại chúng giữ tâm cho thanh tịnh, một lòng tu hành cho đắc đạo, sau cứu khổ muôn loài. Tâm của nhà sư phải quang minh chánh đại, tâm của nhà sư đi trong đêm tối mà lòng vẫn sáng, tâm sáng tuệ sanh mới đủ năng lực chiếu đến các nơi tối tăm, những nơi tối tăm là nơi nào: nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý còn vọng tưởng miên man, không chỗ trú ngụ dừng chân. Tâm là chỗ trú của lục căn giúp cho thức căn tỉnh thức gội sạch những trần cấu, tông pháp tu thiền hay, tịnh, mà nhất là ở đây chư Tăng là những hành giả tu tịnh.
Tâm có ý nghĩa tâm mà không sáng thì khó điều phục lục căn. Tâm sáng là tâm trí tuệ, trí tuệ là những suối nguồn trong mát gội sạch những ý niệm, những sự tưởng tượng của lục căn cùng với lục thức. Những sự tưởng tượng ra gọi là tâm vọng, tâm vọng thì không còn tròn sáng, không thẩm thấu chiếu soi, vạn ngã biết ngã nào mà đi. Từ đó các pháp bất thiện sanh khởi, pháp bất thiện sanh khởi thì tâm con không còn trong sạch như ánh nguyệt tròn, như ánh trăng chơn lý sáng soi cho hành giả nguyện đi trong đêm đen mà lòng vẫn sáng, dưới ánh trăng tròn, không gợn bóng mây.
Tâm con yên lặng như gương tròn sáng
Tâm con trong sạch như ánh nguyệt tròn
Tâm con từ bi như tuyết phủ núi sông
Tâm con quãng đại như cam lồ pháp vũ
Tâm là Phật như đóa hoa sen vàng
Tâm là đức hạnh như ngàn hoa đua nở
Tâm con chẳng yêu mùi tục lụy
Nào khác chi sương rơi đỉnh núi
Tâm con chẳng tham sân si
Nào khác chi gió mùa xuân thổi nhẹ
Tâm con thiện lành là mỹ sắc thanh lương
Tâm con nhẫn nhục hiếu đạo
Cũng như ngày xuân vô tận
Tâm bình đẳng là tình cao thượng
Tâm bác ái ấy nụ cười chư Phật
Tâm hỷ xã là ánh sáng Như Lai
Tâm giác ngộ là rừng bửu báu
Tâm ly trần là thắng cảnh Tây Phương
Tâm vô ngại là Nhựt Quang Bồ Tát
Tâm vô chấp là đoạn diệt não sầu
Tâm như lưu ly bích ngọc
Tâm như Nguyệt Quang Bồ Tát
Tâm tự hối là mùi trầm thượng hảo
Tâm cầu tu là cái đẹp thiên hương
(Cù Lao phố ngày 1 tháng 10 năm 1972)
Chỉ có tâm trong sáng, tâm chơn thật mới đẹp như mơ. Tâm nầy không còn là tâm vọng tưởng điên đảo, tâm đó mới là tâm tu. Đức Tôn sư thường giảng đến tâm chơn thật nầy. Tâm chơn thật là tâm nguyên vẹn như thuở ban đầu, trước sau như một, không thay đổi tâm, cũng không thối chuyển.
Tâm khởi chánh niệm cầu học tu giải thoát, hiện tại nguyện cũng giải thoát, mai sau cũng nguyện tu giải thoát. Giải thoát thì lúc nào tâm cũng hoan hỷ đón nhận những lời vàng ngọc của ân sư giáo hóa, người có tâm cầu tu giải thoát lúc nào cũng giữ chánh niệm. Đức Tôn sư thường đem tâm chơn thật gieo vào lòng người đệ tử như bản hoài Phật xưa. Nhờ đó giúp cho đệ tử chuyển hóa túc căn nhớ lại những gì các Sa môn đã từng làm trong quá khứ, đã từng tu như trong thời kỳ đệ tử còn gần bên gối Phật.
Các loại tâm vừa kể luôn xuất hiện lên trên nếp sống đạo hạnh, qua những hành tường đi, đứng, nằm ngồi, ngủ nghỉ, những lời ăn tiếng nói đều là chơn thật ngữ, chơn thật tâm của Sa môn. Tâm của các bậc Sa môn nầy sẽ được lộ diện lên trên gương mặt hiền từ của kẻ sĩ. Theo Đức Tôn sư dạy người có tâm vô chấp thì không mê lầm. Không mê lầm thì được rảnh tâm rảnh trí, tuệ lực sáng ngời, không mê muội thì lúc nào cũng sống trong không gian trầm lắng, đôi mắt xủ mày vì nhơn lọai thân yêu. Một đôi khi đôi môi khẽ động vì những tiếng kêu trầm thống của con người, của chúng sanh vạn loại. Người có tâm tốt như thế sẽ xuất hình lộ diện mặt mày tốt đẹp đoan chánh. Vả lại người có tâm tốt không làm việc gì che mắt thế gian, luôn sống chơn thật, không bóng sắc màu mè, “xấu thì nói xấu, tốt thì nói tốt, chứ không nói ngược xuôi để mờ mắt thế gian”.
Một số hình ảnh tại đạo tràng chùa Phước Ân:
Đạo tràng Bát Quan Trai Tác Bạch Thỉnh Sư
Trưởng lão Pháp Sư và Hòa Thượng Trụ Trì đăng Pháp Tòa
Hòa Thượng Pháp Sư tuyên Pháp thoại
Chánh Điện chùa Phước Ân xây dựng theo kiến trúc Tổ Đình Linh Sơn
Tháp Tổ thờ Hòa Thượng Tôn Sư Thiện Phước - Nhựt Ý
Tháp Mẹ Quan Âm
Vườn Lumbini nơi Bồ Tát Tất - đạt - đa đản sanh
Đức Phật chuyển Pháp Luân
Tuyên truyền các hoạt động bảo vệ Môi trường
Chúng Hội đạo tràng Bát Quan Trai chùa Phước Ân
Ban Biên tập LTTĐNB.
