Hãy Sống Như Đất
Phật đã từng dạy La Hầu La
“Này La Hầu La, con hãy học theo hạnh của đất. Dù người ta đổ và rải lên đất những thứ tinh sạch và đẹp đẽ như hoa, nước thơm, sữa thơm, hoặc người ta đổ lên đất những thứ dơ dáy hôi hám như phân, nước tiểu và máu mủ, hoặc người ta khạc nhổ xuống đất thì đất cũng tiếp nhận tất cả những thứ ấy một cách thản nhiên, không vui vẻ mừng rỡ mà cũng không chán ghét tủi nhục. Cũng như thế, khi những cảm thọ khoái lạc hoặc buồn khổ phát sinh, con đừng để cho chúng làm nhiễu loạn tâm con và chiếm cứ lòng con.”
Lời dạy này đã mở ra một con đường thênh thang cho một tâm hồn tràn đầy lý tưởng. Khi tâm đủ lớn dung chưa tất cả mọi thứ khó dung thì khi ấy tâm mới trở nên quảng đại.
Tâm ấy là Bồ tát tâm, Tứ vô lượng tâm (bốn đức tính Từ, Bi, Hỷ, Xả tiềm tàng trong lòng mỗi người chúng ta), có khả năng lớn trong bao dung và thâu nhiếp. Khi tâm không còn phân biệt thị phi, hơn thua, dơ sạch thì người ấy mới có khả năng tự tại như đất.
Và khi đón nhận tất cả mọi thứ hơn thua thị phi nhân ngã, lại có khả năng chuyển hóa như đất cho hoa thơm trái ngọt thì thì hành giả học hạnh như đất sẽ sinh khởi những đức tính cao thượng, dùng những đức tính ấy để nhiếp hóa chúng sinh.
Thành ra, khi chúng ta trang bị học hạnh như đất thì dù có vào ra sinh tử, lui tới trong đời sống ngủ trược ác thế mà tâm Bồ đề vẫn không thối chuyển, như nhiên thường tại.
Lời dạy này không chỉ dành riêng cho Tôn giả La Hầu La mà dành cho tất cả mọi người áp dụng hành trì. Bởi ai cũng cần học hạnh như đất để kiện toàn đạo nghiệp.
Trong tâm thức của mọi người ai cũng có những hạt giống xấu, bất thiện. Và ai cũng có khả năng tu tập để chuyển hóa những hạt giống ấy trở nên thanh cao, thánh thiện.
Nhờ đó ta tự rọi soi vào tâm mình để tự điều chỉnh, kiện toàn. Cho nên, đất muôn đời vẫn là tấm gương cao quý để mỗi người tự rọi soi.
“Con hãy học ở đất
Sự nhẫn nhục khiêm nhường
Đất lặng lẽ chấp nhận
Cái xấu xa tầm thường.
Ôi! Trước con được dạy
Hãy sống như mặt trời
Khát khao và tận hiến
Chỉ biết cháy mà thôi.
Nay, con đã nhận thấy
Sự vô minh trong con
Nên chỉ xin là đất
Học hạnh lành, tình thương.
Đất nhận lấy tất cả
Cỏ rác và cả hoa
Dẫm đạp hay khạc nhổ
Đất vẫn chỉ như là
Là điểm tựa sự sống
Đất nâng đỡ muôn loài
Giúp đỡ và trợ lực
Cho sự sống sinh sôi
Những thứ đã tiếp nhận
Đất chuyển hoá, ướm mầm
Để thành chất dinh dưỡng
Nuôi sự sống mênh mông.
Cuộc sống đa màu sắc
Có lúc thuận, lúc không
Xin học hạnh của đất
Bình thản và đỡ nâng.
Khi được người ca ngợi
Không lấy đó làm vui
Khi thấy người công kích
Vẫn giữ lòng thảnh thơi
Học hạnh lành của đất
Nhẫn nhục và bao dung
Hận thù sẽ vắng bóng
Sẽ nảy mầm mùa xuân.
