Có Phải Vô Ngã, Vô Thường Là Vô Cảm Với Nổi Khổ Đau Của Người Khác?
VẤN: Con nghe giảng: Để tâm mình được giữ chánh niệm thì không nên vui quá cũng như không buồn quá, nên giữ mình ở trạng thái cân bằng. Thêm vào đó, không nên quá động tâm đến chuyện đời. Ngược lại, theo lời Phật dạy thì nên làm lành lánh dữ, ăn chay niệm Phật, giúp người. Vậy con nên dựa vào đâu để biết điều mình làm là đúng hay sai? Nếu mình không động tâm suy nghĩ, không thương xót những cảnh đời bất hạnh thì làm thế nào con mới có thể giúp đỡ người khác? Nếu không giúp đỡ thì có phải là vô cảm không và nếu cứ nhìn cuộc đời với con mắt vô ngã vô thường, mọi người ai có nghiệp người ấy, không vui không buồn thì đó có phải là vô cảm không, còn đâu là cuộc sống? Con quả thật không biết mình nên nương như thế nào để đi vì khi giúp người thì con được bảo là không nên động tâm, xen vào nhân quả người khác, còn nếu không quan tâm thì quá thờ ơ và nhẫn tâm? Xin sư cho con biết con nên làm như thế nào cho đúng theo lời Phật dạy?
ĐÁP
Được gặp Phật pháp đã là một đại căn, có duyên với Phật từ trong muôn vạn kiếp. Làm môn đệ Đức Phật có hai thứ bậc:
- Một là tu sĩ xuất gia, xưa gọi là Thanh Văn, A La Hán, các bậc Tôn Giả đại đệ tử Đức Phật.
- Hai là cư sĩ, là những người con Đức Phật tu tại gia, lúc nào cũng được sự hướng dẫn của chư tôn đức Tăng Ni trong chốn thiền lâm. Các vị đã quy y Tam Bảo và thọ trì ngũ giới cấm.
Dù xuất gia hay tại gia cũng đều có hạnh lành, cứu giúp chúng sanh trầm luân trong bể khổ, hoặc đói rách lầm than, dốt nát thế cô. Đấy mới đúng nghĩa người đệ tử Đức Phật.
Năm 1967, sư có đọc sách của giáo sư Trần Thạc Đức, nhan đề “Đạo Phật đi vào cuộc đời”. Nội dung chính là chỉnh đốn lại nếp sống thiền môn của chư Tăng Ni, nhất là quý vị trụ trì cần có hướng đi đúng, giáo hóa Phật tử, nuôi dưỡng Tăng Ni, giúp đỡ phương tiện giáo hóa chư Tăng Ni. Tư tưởng đó cũng được nhiều bậc cao tăng tán đồng và trong đó có Phật học viện Huệ Nghiêm, Giác Sanh, Pháp Hội, Quan Âm Tu Viện… thực hiện trước. Các chùa Ni như chùa Từ Nghiêm, chùa Dược Sư, chùa Huê Lâm… nuôi ni chúng đi học, sau khi thành tài ra phụng đạo giúp đời.
Với ý tưởng trên cho chúng ta thấy làm Tăng Ni không phải để sống trong thế giới u tịch nhàn nhã, sống trong thâm sơn cùng cốc, mà trong quá trình tu học, đại chúng Tăng Ni được phân ra làm hai chúng, hai lãnh vực, hai hạnh nguyện.
“Thể nhập” và “Tiếp hiện”
Thể nhập là tu xuất thế, dòng tu dành cho chư Tăng Ni tu hành giải thoát, phát khởi hạnh nguyện ra khỏi thế gian, xả bỏ nhu cầu vật chất, chỉ một số vật dụng pháp khí phục vụ cho đời tu sĩ sống giản dị, sống độc cư độc thiện.
Tiếp hiện là chư Tăng Ni bước chân vào đời, vừa tu hành vừa phổ hóa chúng sanh, giúp đời cứu đời bằng mọi hình thức theo hạnh nguyện của chư đại Bồ Tát. Không đòi hỏi nếp sống vật chất, vào cuộc đời phát khởi hạnh nguyện độ tha, hướng tới tha nhân, quên mình vì đại chúng. Nhập thế có tâm chánh niệm, nên không bị ô nhiễm trong cuộc đời, với ý tưởng “Phật hóa thế tục”, chứ không phải các nhà Sư bị “thế tục hóa”.
Hạnh lành của chư Tăng Ni như thế, thì nam nữ Phật tử cũng như vậy thôi. Chúng ta nên lấy Bi - Trí - Dũng làm gốc cho mọi hành động. Phật độ đời, nếu không có cuộc đời thì cũng không có Đức Phật và đạo Phật, nên chúng ta làm được nhiều điều gì lợi lạc quần sanh.
Ví dụ: Đang tụng kinh, bỗng ngoài hiên nhà có một phụ nữ lâm nguy vì đẻ rớt, bạn nghe được tiếng khóc la của trẻ con, tiếng rên rỉ của bà mẹ. Bạn có bình thân tụng kinh được nữa không hay phải khởi thân để gọi xe đi Bảo Sanh viện? Chắc chắn bạn không thể làm ngơ, làm ngơ thì bất nhân, giúp đỡ thì động loạn.
Theo sư thì bạn nên khởi thân để giúp người theo tinh thần Từ Bi mà không cần phải nghĩ suy tịnh hay uế, vì bạn làm bất cứ điều gì trong sự thanh tịnh của tâm ý thì điều đó sẽ là Phật pháp. Chánh niệm không chỉ có ở nơi thời kinh tụng, hay thiền định, mà bạn giúp người, nhưng không nghĩ suy thân sơ phải quấy chính thì đó là “chánh niệm” đó bạn!
“Phật pháp bất ly thế gian giác”. Đấy cũng chính là đạo Bồ Tát lợi tha, đem “hạnh nguyện lợi tha” đi vào đời, là tinh hoa của giáo lý ba đời chư Phật. Người Phật tử chúng ta nên làm hạnh Phật hơn là suy nghĩ đủ điều rốt rồi chẳng có tu hành gì cả. Hạnh Phật thì lúc nào cũng cứu giúp chúng sanh, giúp đỡ mọi người khi cần thiết. Gặp người hoạn nạn, đói rách nếu ta có đủ điều kiện thì giúp ngay đó là tiêu chí của Bồ Tát. Trường hợp không có phương tiện vật chất thì chúng ta nên vận động trong họ hàng thân quyến, cháu con, tiếp đến xóm giềng đồng bào xã hội tập trung một mớ vật chất, tiền bạc để cứu giúp người qua cơn hoạn nạn, không có gì trở ngại trong quá trình tu tập thiền tụng.
Trong kinh Pháp Hoa, phẩm Phổ Môn, quý Phật tử phải đọc đi đọc lại cho nhiều lần thì chúng ta mới thấy đức Quán Thế Âm Bồ Tát lúc nào cũng khởi tâm thanh tịnh đến với chúng sanh và mọi người. Thanh tịnh mà đến thì mới đủ lực cứu chúng sanh như chư Bồ Tát. Tâm Từ Bi chính chất liệu của Phật pháp.
Trong kinh Thủ Lăng Nghiêm, Tôn Giả An Nan Đà, vị thị giả của Đức Phật có lời nguyện: “Như nhứt chúng sanh vị thành Phật, chung bất ư thử thủ nê hoàn…” – “Nếu còn một chúng sanh nào chưa thành Phật, thì tôi không bao giờ nhập vào cõi Niết Bàn.”
Làm người Phật tử, cần chọn lựa pháp tu viên dung “vừa tu cho mình và giúp người”. Suốt quá trình tu học Phật pháp, chúng ta nên thể hiện tinh thần từ bi tứ nhiếp pháp: Bố thí nhiếp, Ái ngữ nhiếp, Lợi hành nhiếp và Đồng sự nhiếp, chắc chắn quý vị sẽ thành tựu đạo nghiệp.
Phật Pháp Vấn Đáp (Tập 1)
Hòa Thượng Thượng Giác Hạ Quang
