Chánh pháp theo Phật dạy qua hành trạng của Chư Tổ sư
Kinh Đại Pháp Cú Đà La Ni nói: “Các Đức Phật ra đời duy có một việc này là: Vì muốn làm lợi ích cho thế gian, khiến thế gian sáng mắt, để dứt tất cả tà đạo vậy”. Thật vậy, nhắm đúng thì bắn trúng, như người đi biển đã trông thấy ngọn hải đăng, người đi trong rừng hoang, sa mạc mà có mang theo la bàn.
Trong kinh Phật Bổn Hạnh có dạy: “Nếu ai gần gũi ác tri thức, đời này chẳng được tiếng tăm tốt, bởi vì gần gũi bạn bè xấu, đời sau sẽ đọa địa ngục A tỳ; ai mà gần gũi thiện trí thức, hiện tại dầu chẳng được lợi thế gian nhưng đời sau sẽ được hết nhân khổ”.
Trong kinh Hoa Nghiêm, Đức Phật dạy: “Này thiện nam tử: Bồ tát nhờ sự giúp đỡ của thiện tri thức mà chẳng sa đọa ác thú, nương nhờ sự thành tựu của thiện tri thức mà được tự tại thọ sanh, nương nhờ sức mạnh của thiện tri thức mà phá tan nghiệp báo, nhờ mặc áo giáp nhẫn nhục của thiện tri thức mà chẳng bị một lời nói xấu ác, và nương nhờ sự sanh trưởng của thiện tri thức mà tiêu diệt được các tội lỗi kiêu mạn vậy”.
Lại nữa, trong kinh Phật Bổn Hạnh, đức Phật dạy Ngài Nan Đà như vầy: “Nếu ai gần gũi bậc thiện trí thức, thường tự tùy thuận thấm nhuần đạo đức của các bậc ấy thời được tiếng tăm tốt đẹp vang khắp”.
Lại trong kinh Thiện Sanh Tử cũng nói rằng: “Gần bậc Thầy cao đức, hay hiếu học, siêng năng, đem về đạo lành, cho trò làm với kẻ hiền hữu. Đó là năm điều mà thầy đối với trò”. Và trong kinh Lục Phương Lễ, thầy dạy đệ tử có năm điều:
1. Khiến trò mau hiểu
2. Dạy trò thật giỏi (hơn đệ tử kẻ khác)
3. Phải dạy trò biết rồi nhớ chẳng quên
4. Phải nói các điều nguy nan cho trò hiểu rõ
5. Muốn khiến trí tuệ của trò cao hơn mình.
Thế nên cung kính là một trợ duyên đắc lực nhất cho chúng ta tu hành viên mãn, đến đích đức hạnh của bậc thiện nhơn. Nó cần thiết như nước giúp cho cây cỏ được xanh tươi. Vì vậy chúng ta cần phải cung kính các bậc tôn túc thật đức hạnh.
